+ Trả lời chủ đề
Trang 9/9 ĐầuĐầu ... 7 8 9
Hiện kết quả từ 81 tới 83 của 83

Chủ đề: Võ Lâm Ngũ Bá

  1. #81
    Status : thuanhuynh_alpha đang ẩn
    Tham gia ngày : Aug 2011
    Bài gửi : 2.014

    Re: Võ Lâm Ngũ Bá

    Hồi 85 Hiệp Nghĩa Trừ Gian


    Nghe mấy lời vừa thật tình vừa cay đắng của Thổ Lợi Đăng Ma, Cảnh Thiên Kiệt có phần hơi ngượng, ngập ngừng nói :
    - Đại sư xin đừng nóng giận. Có điều chi thong thả nói lại với nhau, không nên vì chút việc cỏn con mà bỏ đại sự của Lang Chúa.
    Nhà sư Tây Vực cười lạt :
    - Có chi gọi là đại sự ? Thật không dám dối nhau, đáng lý hôm nay bần tăng vẫn còn phải phân định hơn thua với mấy tên tiểu tốt, nhưng vì con đường oan gia quá hẹp, xui cho bần tăng chạm mặt với đứa cháu của cừu nhân, vì quan hệ đến sinh mạng của chính mình, nên bần tăng không thể lưu lại được.
    Trong tiệc, mọi người nghe nói thảy đều kinh hải, hỏi lên xôn xao :
    - Cừu nhân gì đấy ? Lợi hại ra sao ? Hãy nói ra xem nào ? Chúng ta sẽ cùng hợp nhau đối phó.
    Thổ Lợi Đăng Ma lạnh lùng nhếch mép :
    - Đa tạ hảo ý của chư vị ! Song vì cừu nhân của bần tăng quá ư lợi hại. Sự thật, không phải đề cao người mà hạ thấp mình, nhưng, giả như tất cả chư vị anh hùng có mặt nơi đây cùng một lượt giao thủ với kẻ ấy thì chỉ một chót móng tay của hắn thôi, cũng đủ để đưa chư vị vào tử địa. Đó là bần tăng xin nói thật tình.
    Kẻ thù mà nhà sư Tây Vực nói đây, là Tây Độc Âu Dương Phong nhưng mọi người trong tiệc không hiểu cho rằng lão ta cố ý làm tăng thêm chuyện khó khổ của mình, cho nên họ có vẻ tưng tức.
    Thổ Lợi Đăng Ma vẫn điềm nhiên nói tiếp :
    - Có mặt người cháu của hắn ở đây, thế nào hắn cũng theo đến. Nếu hắn biết bần tăng ở tại trang viện của Viên Ngoại, thì e rằng luôn cả bản thân vị trang chủ cũng khó bảo toàn. Vì duyên cớ ấy, đêm nay bần tăng đặc biệt trở về đây, để nói cho trang chủ biết, và kiếm chút ít lộ phí.
    Nhà sư Tây Vực còn chưa dứt lời, thì Cảnh Thiên Kiệt đã khoát tay :
    - Tất Thăng, hãy vào trong bảo quản gia trao ba trăm lượng bạc, mang ra cho đại sư làm lộ phí.
    Tên tiểu đồng ứng tiếng buông quạt xuống chạy vào trong nhà.
    Thổ Lợi Đăng Ma đột nhiên vặn hỏi :
    - Viên Ngoại ! Hãy khoan ! Ba trăm lượng là đã đủ rồi sao ?
    Cảnh Thiên Kiệt lộ vẽ khó chịu :
    - Đại sư, ba trăm lượng bạc đâu phải là ít ?
    Thổ Lợi Đăng Ma cười lạt :
    - Bần tăng đã vì Viên Ngoại mà thiết lập lôi đài mời anh hùng trong thiên hạ đến, chiêu dụng hiền tài và trừ tuyệt bọn đối đầu. Với tình ý ấy cũng nên trao cho bần tăng một món tiền tương đối nào đó, để trở về Thiên Trúc, ba trăm lượng ai bảo rằng có thể đủ ? Ba vạn lượng kia chứ.
    Cảnh Thiên Kiệt giẫy nẩy :
    - Ba vạn lượng ? Đại sư không điên đấy chứ ?
    Nhà sư Tây Vực cười lanh lảnh :
    - Bần tăng nửa điểm cũng không điên. Họ Cảnh, nói thật một câu nhé. Cái gia tài đồ sộ của ngươi ở đây ai nấy cũng đều biết cả. Chúng ta đều là người của Lang Chúa phái đến đây, chẳng lẽ ngươi là bậc phú hào, còn ta lại chẳng có cơm ăn .
    Cảnh Thiên Kiệt giận dử :
    - Láo ! Ngươi định phao vu cho ta à ?
    Thổ Lợi Đăng Ma cười sặc sụa :
    - Sao lại phao vu ? Cống lễ phủ quan, ai đã vì ngươi mà dọa bọn ôn dịch đó ? Chẳng phải ta à ? Chẳng lẽ chờ ta nói rõ chuyên ấy với quan Thái Thú Tương Dương à ? Đến lúc đó, e ngươi sẽ không còn là phú hào nữa chứ ?
    Các vị đệ tử của Toàn Chân đến bây giờ mới thấy rõ đáy lòng gian trá của Cảnh Thiên Kiệt.
    Chợt nghe gã phú hào họ Cảnh cười ha hả :
    - Tốt ! Tốt lắm ! Cảnh mỗ từ xưa đến nay thích mềm chứ không thích cứng. Và không bao giờ chịu để ai lừa đảo. Ngươi muốn ba vạn lượng phải không ? Hừ !
    Nói chưa dứt lời, chiếc thân phì nộn của y lắc mạnh lên, bước ra khỏi ghế, hai tay nhập một, dụng thế Song Long Đoạt Ngọc, đánh thẳng vào mặt Thổ Lợi Đăng Ma.
    Khưu Xử Cơ nằm trên mái ngói, thấy Cảnh Thiền Kiệt vừa mới xuất thủ, đã áp dụng một tuyệt nghệ trong Hắc Hổ Quyền tấn công chớp nhoáng dử dằn, chàng phải thầm khen :
    - Không dè cái lão phú hào phục phịch này mà lại có được một công phu đẹp mắt như thế.
    Nhà sư Tây Vực bỗng cười lên khẹc khẹc :
    - Ngươi lại dám cùng Phật gia động thủ à ?
    Tiếp theo tiếng cười, Thổ Lợi Đăng Ma vội né mình qua, đánh một quyền, đồng thời cánh tay dài sọc giương ra, sử dụng Kim Long Thám Trảo định chộp lấy tay áo của đối phương.
    Cảnh Thiên Kiệt vụt co cánh tay lại, thuận đà tung thế Thôi Vân Kiến Nhật, bẻ ngang chiêu thế, cùng một lúc tay trái trầm xuống, móc ngược từ dưới lên trên, bằng Thiết Giáp Thủ Quyền đánh ngay vào bụng nhà sư Tây Vực.
    Một tiếng "bựt" kêu lên, những người dự tiệc vỗ tay vang dội :
    - Hay ! Thủ pháp của Viên Ngoại quá hay.
    Không ngờ, tiếng hoan hô chưa dứt, thân hình phì nộn của Cảnh trang chủ đã bị Thổ Lợi Đăng Ma dở bổng lên trời.
    Nguyên vì chưởng của Cảnh Thiên Kiệt tuy đánh trúng vào nơi hiểm yếu của đối phương, nhưng khi nắm tay như búa đồng vừa đụng vào da thịt, chợt nghe như đập vô quả khí cầu, không có chút chi phản lực.
    Cảnh Thiên Kiệt cả kinh, định rút tay lại, thì nhà sư Tây Vực cười khắc khắc, quay cánh tay ngược lại thi triển Đại Cầm Nã Pháp, bắt mạnh vào hai huyệt Đại Thôi và Nhị Thôi ở sau cổ của Cảnh Thiên Kiệt làm cho gã phú hào Viên Ngoại mềm nhũn cả thân mình, bị đối phương nhấc bổng lên không.
    Thổ Lợi Đăng Ma hét lớn :
    - Đồ chết bầm ! Ngươi tiếc tiền hay tiếc mạng ?
    Thấy Cảnh trang chủ bị nắm giơ lên, quần hùng trong tiệc thảy đều tái mặt .
    Họ từ từ dang ra khỏi ghế tung thân nhãy lên tiếp cứu.
    Có hai vị thực khách nhãy lên trước hết, định chụp lấy Thổ Lợi Đăng Ma.
    Nhà sư Tây Vực cười khè lên như rắn hổ, hạ thân hình Cảnh Thiên Kiệt hơi thấp xuống, đồng thời lia mạnh ra một cước, quét trúng hai viên thực khách, văng ra hơn một trượng, chổng đít lên trời.
    Cùng lúc ấy, lại có bốn người khác vung đao xốc tới.
    Thổ Lợi Đăng Ma đưa Cảnh Thiên Kiệt ra tới trước, quay tròn như chong chóng.
    Bốn người xáp lại sợ chém trúng chủ nhân, vội thối lui.
    Tiếp theo, một gã vung côn phạt sát cặp chân với nhà sư Tây Vực nhưng Thổ Lợi Đăng Ma chỉ khẽ nhấc chân qua, cả người thực khách lẫn cây côn đã văng tuốt lên bàn tiệc.
    Ào ! Ào ! Cổn ! Cổn !
    Cả chén lẩn hồ, cả rượu lẫn thịt tung tóe vào đầu vào mặt của quần hùng. Đám thực khách nhãy tạt ra, té bò lễnh nghễnh.
    Trong hỗn loạn có mấy người sử dụng phi tiêu nhưng đối với Thổ Lợi Đăng Ma, thứ đó quả là đồ chơi con trẻ.
    Toàn thân của lão ta đã luyện được một thứ công phu gọi là Kim Chung Diếu, trừ đôi mắt và yết hầu ra, tất cả ám khí đụng vô đều dội lại rớt ngay xuống đất.
    Tuy có hàng mấy mươi người, nhưng không có một ai tiến gần đến bên mình nhà sư Tây Vực được .
    Khưu Xử Cơ lại không dằn lòng được nữa, kêu lên :
    - Sư huynh, chúng ta xuống thôi !
    Dứt tiếng, thanh trường kiếm thoát ra khỏi vỏ chỉ một cái nghiêng mình, chàng đã lao mình vào giữa sãnh đường.
    Vương Xứ Nhất, Hảo Đại Thông lập tức vun vút theo sau.
    Chỉ còn lại Mã Ngọc và Tôn Bất Nhị vẫn phục trên mái sãnh.
    Khưu Xử Cơ chân vừa chấm đất, quần hùng của họ Cảnh nhốn nháo cả lên :
    - Gian tế ! Gian tế ! Gian tế !
    Vì làm nội ứng cho ngoại bang, điều tối kỵ của họ là có người ngoài xâm nhập.
    Họ vừa la vừa ùn ùn xô lại.
    Mũi kiếm của Khưu Xử Cơ thoắt rung lên, tuồng một lượt đâm toạc vào cánh tay cầm binh khí của bốn người, những tiếng sắt khua vang, gươm đao rớt vảy lên mặt đất.
    Tất cả những người còn lại, khiếp hãi trước mũi gươm thần tốc, từ từ lui dạt ra xa.
    Ba thanh kiếm của của ba vị cao đệ Toàn Chân như hàng trăm chiếc cầu vồng, cuốn thẳng đến cận nhà sư Tây Vực.
    Ánh kiếm Khưu Xử Cơ vừa lóe lên, đã nhằm ngay vào ngực của Thổ Lợi Đăng Ma chỉa tới trong thế Huỳnh Long Thổ Ngọc, mũi kiếm bay vèo như con rồng phun vụt trái châu.
    Vừa thấy Khưu Xử Cơ, Thổ Lợi Đăng Ma có phần cuống quít, lão ta lật đật đưa thân mình của Cảnh Thiên Kiệt ra tới trước, định làm cho đối phương phải triệt chiêu.
    Không ngờ kiếm pháp của Toàn Chân phái biến ảo dị thường, chỉ thấy đà kiếm đâm thẳng tới, song bản thân của nó còn rất nhiều biến thế. Cho nên đến khi thấy được mũi kiếm của Khưu Xử Cơ hơi run một chút, lập tức đã chuyển sang tuyệt chiêu Thiểm Thiểm Tinh Hà, xẹt ngay tới cánh tay đang nắm người của nhà sư Tây Vực.
    Thổ Lợi Đăng Ma rúng động, vội khom người xuống lách xéo một bên.
    Vừa tránh mũi kiếm của Khưu Xử Cơ, thì từ hai bên hai thanh trường kiếm của Hảo Đại Thông, Vương Xứ Nhất đã "re ré" xé gió lướt qua, xốc thẳng vào hai bên bệ sườn của Thổ Lợi năng Ma với chiêu thức trong Hoành Sơn Kiếm Thế.
    Nhà sư biết kiếm pháp của mấy thanh niên đạo sĩ trước mặt mình, phải nên tránh chớ không thể xem thường, cái chiến pháp bắt người làm bia quyết không còn hiệu nghiệm nữa.
    Vừa thoáng nghĩ, lão ta vừa rùn chân xuống, vận kình lực lên đôi tay, đưa cả thân hình phì nộn của Cảnh Thiên Kiệt nhằm Khưu Xử Cơ lao thẳng tới.
    Ném Cảnh Thiên Kiệt vào địch thủ, Thổ Lợi Đăng Ma đã thi hành độc kế Mượn gươm kẻ khác, chỉ cần Khưu Xử Cơ trút nhẹ thanh trường kiếm đủ để cho khối thịt của gã phú hào họ Cảnh rơi xuống làm hai.
    Song, người ưu đệ Toàn Chân không bao giờ mắc bẫy, tay phải hơi nhích đốc kiếm lên, tay trái chàng hạ thấp duỗi ra, bợ đúng giữa lưng của Cảnh Thiên Kiệt, và nhẹ nhẹ buông rơi xuống đất.
    Lợi dụng lúc Khưu Xử Cơ bận hứng người buông người đó, Thổ Lợi Đăng Ma phi thân lướt qua đầu đám thực khách , băng mình phóng tuốt ra ngoài đại sãnh .
    Vừa ra tới cửa, hốt nhiên một ánh thép lóe lên, Thanh Tịnh Tản Nhân Tôn Bất Nhị, từ trên mái ngói nghiêng gươm chúi xuống.
    Thổ Lợi Đăng Ma hốt hoảng, không ngờ đối phương còn có người mai phục bên ngoài, lão ta lật đật trợn trừng đôi mắt, dùng tinh thần công lực chiếu thẳng vào mặt địch nhân quát lớn :
    - Dừng lại !
    Nghe tiếng quát thình lình, Tôn Bất Nhị hơi rúng động, chợt thấy đôi mắt kỳ quái của đối phương châm bẫm nhìn mình, bất giác tay kiếm lờ đờ bất động.
    Thổ Lợi Đăng Ma cười khặc khặc, giương năm móng tay xám ngắt chực chộp vào giữa ngực nữ tử Toàn Chân.
    Mã Ngọc rú lên một tiếng, lao mình thọc ngay mũi kiếm vào thái dương huyệt của nhà sư Tây Vực.
    Thổ Lợi Đăng Ma bình tĩnh, chỉ Tôn Bất Nhị thét lên :
    - Đâm hắn !
    Tôn Bất Nhị như ngây dại, quay mũi kiếm đâm ngược trở lại đằng sau.
    Mã Ngọc cả kinh thu kiếm tạt ngang, một tiếng thép khua vang, thanh kiếm của Tôn Bất Nhị văng ra xa gần một trượng.
    Thừa lúc đối phương bận rộn, Thổ Lợi Đăng Ma phóng mình mất hút trong màn đêm dày đặc .
    Cảnh Thiên Kiệt lóp ngóp xiêu vẹo đứng lên liếc nhìn mấy người thanh nên đạo sĩ đang cùng với đám thực khách giao phong, hắn bỗng cau mày .
    Vốn là một con người gian hoạt nổi danh, hắn biết mấy tay kiếm này là những bậc võ công cái thế bản lãnh kinh người, kéo được họ về với mình, sẽ trở thành tay chân đắc lực hơn Thổ Lợi Đăng Ma thập bội. Bằng ngược lại...
    Gã phủ hào họ Cảnh vội quát to lên :
    - Dừng lại ! Chư vị đạo trưởng là ân nhân cứu mạng của ta, không được một ai động đến.
    Đám thực khách lập tức thu binh khí :
    - Viên Ngoại ! Những tên này hôm qua đã phá lôi đài, hôm nay thừa đêm tối đến đây, quyết không phải là ý tốt !
    Không khí đại sãnh trở nên huyên náo.
    Cảnh Thiên Kiệt biến sắc :
    - Bậy ! Chư vị đạo trưởng đây đều là bậc cao nhân, thiệt không phải là tay sai của bọn quan phủ, các ngươi không được vô lễ, để ta thưa chuyện cùng người.
    Gã phú hào day qua Khưu Xử Cơ vòng tay cung kính :
    - Đạo trưởng đến đây tất cả là bao nhiêu vị ? Thưa, tứ hải giai huynh đệ, xin thỉnh ngồi vào tạm dùng đôi chén rượu.
    Khưu Xử Cơ dợm trả lời, Mã Ngọc đưa tay chận lại :
    - Viên Ngoại đã dùng lễ đãi khách, chúng ta cứ thong thả hầu chuyện cùng người.
    Và chàng day qua Tôn Bất Nhị :
    - Tên phiên cẩu hòa thượng đã chạy rồi, sao sư muội còn giữ hoài chỗ đó !
    Nghe Mã Ngọc nạt lên, Tôn Bất Nhị như người tỉnh mộng, ngơ ngơ ngáo ngáo :
    - Ủa ! Sao không chận nó lại !
    Mã Ngọc nói như cố khơi tỉnh người sư muội :
    - Sư muội Cảnh trang chủ đang mời, muốn cùng chúng ta kết giao bằng hữu, chúng ta hãy vào trong.
    Ngoài miệng nói với Tôn Bất Nhị, mà đôi mắt chàng cứ đảo quanh, không biết tại sao Cảnh Ngọc Hư vẫn chưa thấy đến .
    Cảnh Thiên Kiệt lộ đầy hoan hỉ, giang tay mời khách ngồi vào.
    Khưu Xử Cơ trầm trầm sắc mặt đang muốn chất vấn việc tư thông Kim quốc của gã phú hào họ Cảnh thì Mã Ngọc đã mở lời :
    - Cảnh Viên Ngoại mang trong lòng ý chí muốn cùng Lang Chúa tiến vào Nam Tống mai sau đây đại sự hoàn thành, sự phú quý biết làm sao kể xiết ! Hà ! Hà !
    Cảnh Thiên Kiệt trong bụng lấy làm ngượng ngùng, căm tức song cố mỉm cười :
    - Thật chẳng dấu chi, chư vị anh hùng có mặt tại đây đều là hào kiệt lục lâm của hai vùng Sơn Đông, Hà Bắc, lần này theo tai hạ về Nam với mục đích đóng vai nội ứng Tương Dương, hưởng ứng binh mã Đại Kim xâm nhập. Lòng mong nửa mảnh giang sơn của Tống triều, được hãnh diện nằm vào bản đồ của nước Đại Kim.
    Khưu Xử Cơ càng nghe càng giận dữ, Vương Xứ Nhất thì cứ lén dặt dặt chéo áo của chàng, âm thầm đốc xúi ra tay .
    Mã Ngọc vẫn điềm nhiên :
    - Té ra Cảnh trang chủ đã thay Kim quốc mà bố trí kỹ càng rồi. Thế mà quan binh thành Tương Dương lại ngon giấc trong lúc bốn bề sấm dậy, thật đáng phục biết bao. Chẳng hay vị pháp sư mới chạy vừa rồi, đến đây với tư cách chi ? Sao lại không chịu ở đây để cùng với trang chủ cử đồ đại sự ?
    Cảnh Thiên Kiệt dằn ly rượu xuống :
    - Điều đó tôi cũng không được rõ, hắn vốn là người từ Tây Vực đến, cũng là người của Lang Chúa phái sang, truyền đến Tương Dương thiết lập lôi đài chiêu dẫn anh hùng hào kiệt trong thiên hạ. Không biết hắn nghĩ sao, bỗng nhiên biến đổi, nói rằng bởi cừu nhân bức bách không thể ở lại. Còn việc hắn gây sự thành thù với ai từ Tây Vực, thì quả chúng tôi chưa được biết.
    Cảnh Thiên Kiệt nói đến đây, đột nhiên hỏi lại :
    - Chư vị từ đâu đến, Bửu Am tu trì tọa lạc tại đâu ? Có thể cho biết được chăng ?
    Mã Ngọc vẫn ôn tồn :
    - Bần đạo từ núi Tung Sơn miền Hồ Nam đến, hiện tại chỗ ở không nhất định, tạm trú tại Thuần Dương am, thành nội Tương Dương.
    Cảnh Thiên Kiệt tỏ vẻ vui mừng :
    - À ! Chư vị lại từ phương Bắc đến ! Thật hay biết bao nhiêu. Đại Kim quốc binh hùng tướng mạnh, như chư vị đã thấy, nay mai nhất định sẽ róc phẳng miền Nam, thống nhất về một cõi.
    Hắn còn đang muốn nói thêm, định thuyết phục bọn Mã Ngọc kéo về vây cánh.
    Khưu Xử Cơ vụt hét lên một tiếng chồm qua ấn mạnh vào ba đại huyệt Thốn Quan, Thần Đường và Hội Tông nơi cổ tay của Cảnh Thiên Kiệt.
    Gã phú hào họ Cảnh bị nắm, bỗng nghe cả mình tê dại đau nhói thấu xương, nhăn nhó kêu lên :
    - Ối cha ! Ối cha ! Đạo trưởng.
    Khưu Xử Cơ quát lớn :
    - Họ Cảnh ? Ngươi đã cam tâm làm tôi mọi cho bọn chó Kim lại còn muốn gieo rắc bịnh truyền nhiễm cho người Hán nữa, phải không ? Nói mau.
    Cảnh Thiên Kiệt không ngờ đối phương đột nhiên trở mặt, hắn vụt la liều :
    - Cứu mau ! Cứu mau ! Võ sĩ...
    Hắn kêu chưa dứt tiếng, thì hai tiếng "bình bình", tiếp theo hai gã lục lâm ngồi kế bên đã văng tuốt ra ngoài xa gần hai trượng.
    Nguyên trong lúc Khưu Xử Cơ chụp nắm mạch môn của Cảnh Thiên Kiệt thì hai tên lục lâm đại hán Ngô Quý và Hầu Thất ngồi ở đằng sau rút gươm đâm thẳng vào lưng người cao đệ Toàn Chân.
    Ngô Quý và Hầu Thất vốn là hai tên đạo tặc nổi danh phương Bắc, toàn là bọn hung hãn lưu manh. Thấy chủ nhân của mình bị khống chế, bèn láy mắt rút gươm đâm xéo sau lưng đối phương bất chấp luật lệ giang hồ.
    Không đợi đến sự tiếp ứng của chư huynh đệ, vừa nghe hơi gió Khưu Xử Cơ tay trái đã phất ngược tay áo rộng, xử xuất Lão Quân Huy Tụ trong Thái Ất thần công, lập tức tiếng "kẻng kẻng" hai tiếng binh khí khua lên, hai thanh kiếm của hai gã lục lâm bắn vọt lên nóc nhà và tiếp theo đó, kình lực từ ống tay áo đập luôn vào giữa ngực đối phương, đẩy bật ra xa, máu từ miệng trào ra, té ngữa ra trên mặt đất.
    Khưu Xử Cơ không thèm day lại, xạ đôi mắt vào Cảnh Thiên Kiệt quát lên :
    - Họ Cảnh ! Người là người Hán, hay là bọn chó Kim, nói mau ?
    Khưu Xử Cơ phô bày tuyệt kỹ, lé mắt, bọn thủ hạ cảnh gia trang đưa mắt nhìn nhau, so vai rụt cổ.
    Cảnh Thiên Kiệt cảm nghe bàn tay của đối phương từng lúc càng gia tăng kình lực, năm đầu ngón tay như móng sắt bấm chặt vào làm cho tròng con mắt muốn lòi ra. Gã hoảng kinh kêu lên :
    - Đạo trưởng ! Hãy nới tay ! Tôi là người Hán. Ối ! Ối ! Đạo trưởng gảy xương rồi ! Ối ! Ối !
    Chư tử Toàn Chân thấy họ Cảnh mặt mày nhếu nháo như một đứa trẻ con bị cua kẹp trúng, bất giác ai cũng cười lên ha hả.
    Nghe họ Cảnh nhận mình là người Hán, Khưu Xử Cơ càng giận dử :
    - Được rồi ! Đã là người Hán, ta hỏi ngươi một câu : Người sinh trên đời chọn cái chi trước nhất ? Phải làm như Nhạc gia gia để tiếng thơm ngàn thuở hay là học theo Tần Cối để tiếng xấu muôn đời .
    Mọi người đều biết Nhạc Phi trung dũng song toàn, hết lòng phò Tống vì nước vì dân, bị bọn Tần Cối âm mưu hãm hại phải chết oan tại Phong Ba đình. Trong khi đó Tần Cối ăn lộc Thừa Tướng của nhà Tống lại thông đồng bán đứng dân tộc cho nước Kim để tiếng ngàn đời nguyền rủa.
    Gã phú hào họ Cảnh đang nằm trong bàn tay sắt thép của Khưu Xử Cơ, đâu còn dám giở điều bán nước.
    Gã ta bèn nhăn nhó :
    - Dạ dạ tất nhiên là muốn noi gương Nhạc gia gia chớ đâu muốn theo Tần Thừa Tướng.
    Muốn theo người trung, mà trong bụng cứ mơ tưởng tôn sùng kẻ địch, cho nên họ Cảnh quên suy nghĩ, nhè kêu Tần Cối bằng chức Tần Thừa Tướng. Quả là bọn gian manh đến chết vẫn còn mang những điều vô sĩ trong lòng.
    Tôn Bất Nhị vừa giận, vừa tức cười, xì lên một tiếng :
    - Ồ hắn không biết nhục ! Cái gì Tần Thừa Tướng ?
    Cảnh Thiên Kiệt biết lỡ lời, vội sửa :
    - Cái thằng Tần Cối chết bầm đó, chớ không phải Tần Thừa Tướng.
    Nghe họ Cảnh lẻo lự vụng về, luôn cả bọn tay chân của hắn cũng thầm khinh dễ.
    Khưu Xử Cơ gằn giọng :
    - Thế thì tốt lắm ? Ngươi đã biết như thế nào là chính là tà, lại tự biết rõ mình là người Hán, mà lại còn đi làm chó săn chim mồi cho bọn quân Kim, đánh chết dân mình, cướp đoạt nước mình, ngươi có thấy được lòng gian trá đó hay chưa ?
    Khưu Xử Cơ cứ nói một câu siết tay lại một cái.
    Cảnh Thiên Kiệt mắt đổ hào quang, rên rỉ :
    - Ối ! Ối ! Phải ! Phải ! Đạo trưởng dạy thật là phải, kẻ hèn này phải lột da cạo mặt mới hết bợn nhơ ! Ối ! Ối !
    Khưu Xử Cơ vẫn không buông :
    - Ngươi có hối thật không ?
    Cảnh Thiên Kiệt thề bán mạng :
    - Vâng ! Vâng ! Tiểu nhân này nói dối, xin chết vì đao kiếm .
    Vương Xứ Nhất tiếp theo :
    - Họ Cảnh ! Ba người thiếu nữ mất tích tại Tương Dương mấy ngày nay có phải do bàn tay của ngươi không ?
    Cảnh Thiên Kiệt hết sức kinh ngạc :
    - Không ! Không có đâu đạo trưởng. Kẻ tiểu nhân này ngoài việc làm nội ứng cho Kim bang ra, không có bao giờ làm cái chuyện xấu đó.
    Vương Xứ Nhất thét lên :
    - Có phải thằng giặc trọc Thổ Lợi Đăng Ma làm việc đó không ?
    Cảnh Thiên Kiệt lắc đầu :
    - Không ! Không phải ! Tên hòa thượng đó chuyên luyện tinh thần công lực, không thể gần nữ sắc. Mấy tháng nay đến Tương Dương hắn đều ở tại trang viện của tôi, quyết không thể làm ra chuyện ấy.
    Thấy dáng điệu của Cảnh Thiên Kiệt quả không phải là nói dối, vậy thì ba người thiếu nữ mất tích chắc chắn không do nơi hắn.
    Khưu Xử Cơ tỏ vẻ thất vọng. Nhưng, chàng sực nhớ đến Cảnh Ngọc Hư, không biết vị chưởng môn phái Võ Đang đâu không thấy tới. Chàng bèn day lại nhìn thẳng vào mặt Cảnh Thiên Kiệt :
    - Ngươi nói đã hối lỗi, nhưng đó cũng chỉ là lời nói ngoài môi, cần phải tỏ sự ăn năn bằng hành động .
    Họ Cảnh hết hồn hỏi lại :
    - Vậy đạo trưởng cần tiểu nhân này làm những việc chi ?
    Bởi vì chuyện Cảnh thiên Kiệt làm nội ứng cho nước Kim, cũng chỉ nghe biết qua lời lẽ của hắn thôi còn việc hắn liên lạc với người Kim bằng cách nào ? Chuẩn bị lấy Tương Dương thành ra sao ? Đó là những việc mà các vị đệ tử Toàn Chân đang cần hiểu rõ.
    Khưu Xử Cơ còn suy nghĩ quanh co .
    Mã Ngọc thình lình lên tiếng :
    - Cảnh Thiên Kiệt, ngươi đã quyết thành tâm hối cải thì trước tiên hãy giải tán đám giang hồ thực khách này, cho bọn họ trở về phương Bắc.
    Cảnh Thiên Kiệt đáp liền miệng :
    - Vâng ! Vâng !
    Mã Ngọc tại nói :
    - Ngươi phải gấp rút lìa khỏi Tương Dương, đưa cả gia quyến về Nam, không cho phép ở lại phương Bắc.
    Cảnh Thiên Kiệt đáp liền miệng :
    - Vâng ! Vâng ! Xin tuân lời đạo trưởng.
    Mã Ngọc nín cười :
    - Kỳ cho ngươi nội trong ba ngày phải làm hai việc đó, quá hạn mà ngươi không hành động, chúng ta lập tức sẽ có mặt tại đây, và sẽ chặt đầu ngươi.
    Cảnh Thiên Kiệt vâng dạ rối rít :
    - Không dám ! Tiểu tử xin vâng lời đạo trưởng.
    Khưu Xử Cơ bấy giờ mới buông tay họ cảnh, quát giọng trầm trầm :
    - Tha cho ngươi đó !
    Cảnh Thiên Kiệt dòm xuống tay mình, thấy mấy dấu tay nổi thành ngấn tím bầm, lún vô trong thịt, gã chợt run khan.
    Khưu Xử Cơ gằn giọng :
    - Cảnh Thiên Kiệt ! Sau ba ngày nếu ngươi hãy còn ở Tương Dương, ta sẽ không thể dung cho ngươi được nữa. Và nếu ngươi ương ngạnh, tăng lực lượng phòng thủ, ta sẽ chặt đầu theo lời hứa.
    Cảnh Thiên Kiệt lại vâng dạ liên hồi.
    Năm vị đệ tử Toàn Chân đứng dậy :
    - Một lời đã định, hẹn sẽ còn gặp lại !
    Dứt lời, như năm cánh dơi đêm, năm bóng người tung lên mái nhà mất hút vào bóng tối.

  2. #82
    Status : thuanhuynh_alpha đang ẩn
    Tham gia ngày : Aug 2011
    Bài gửi : 2.014

    Re: Võ Lâm Ngũ Bá

    Hồi 86 Cuộc gặp gỡ ven rừng


    Đêm đã về khuya nặng trĩu, phủ trùm màu đen thẳm lên ngàn cây hun hút theo ven rừng tiếp cận Tương Dương.
    Năm người đệ tử Toàn Chân với thuật khinh công tuyệt kỹ vun vút lao sâu vào bóng tối.
    Đột nhiên Khưu Xử Cơ đưa tay ra hiệu :
    - Này ! Rặng cây trước mặt hình như tàng ẩn mấy bóng người. Hay là các nhân vật Võ Đang.
    Vương Xứ Nhất mỉm cười lộ vẻ bất mãn :
    - Ngọc Hư đạo trưởng e phải uổng danh chưởng môn Nam phái Võ Đang. Ai đời lâm trận rồi bỗng không rút mất, hay là lại giở thủ đoạn xui người. Nhưng họ Vương bõ dở câu nói, vì ven rừng đối diện Cảnh gia trang, năm bóng người đã giăng thành hàng ngang, mà kẻ dẫn đầu đúng là vị chưởng môn họ Cảnh.
    Bốn người kia cũng đều vận y phục dạ hành cùng trang tuổi ba mươi, nhìn vào có thể biết liền đó là các môn đệ Võ Đang .
    Nhưng kìa có lạ không. Họ đều há mồm trố mắt đứng sững như tượng cây im hơi lặng tiếng, kể cả Cảnh Ngọc Hư cũng không một mảy may máy động.
    Mã Ngọc chợt hiểu liền, rõ ràng năm thầy trò của phái Võ Đang đã bị địch nhân điểm huyệt. Nhưng, Cảnh Ngọc Hư, người dẫn đầu một môn phái võ lâm khá lớn, võ công và bản lãnh đâu phải tầm thường. Ai có thể ám toán ông ? Ai có thể điểm trúng ông vào huyệt đạo ? Thật là một điều không thể tưởng tượng được.
    Khưu Xử Cơ tỏ vẻ nghi ngờ :
    - Lạ nhỉ ! Không chừng lại là lão Thổ Lợi Đăng Ma !
    Mã Ngọc lắc đầu :
    - Bản lãnh của nhà sư Tây Vực, mà chúng ta từng thấy qua ở lôi đài, bảo rằng trong thoáng chốc chế ngự được ngay năm thầy trò của họ Cảnh đạo trưởng là một điều không có thể, chúng ta cứ đến xem kỹ lại.
    Khưu Xử Cơ vội đưa tay cản lại :
    - Hãy khoan !
    Chàng bèn quan sát chung quanh không thấy có chi nghi ngại, mới từ từ bước tới.
    Mặc dù kiến thức khá rộng, Khưu Xứ Cơ cũng phải giật nẩy mình.
    Tất cả năm người cùng bị điểm vào huyệt đạo, điều đó đã lạ rồi song điều hết sức quái dị là trên mặt mỗi người từng giọt mồ hôi gần bằng hột đậu kế tiếp đổ tuôn không dứt, da thịt giật giật liền hồi, thần sắc cực kỳ thống khổ .
    Khưu Xử Cơ nhìn qua biết năm người bị điểm huyệt bằng một phương pháp cực độc. Công phu điểm huyệt này với những cách phá giải thông thường quyết không khi nào cứu được.
    Nói một cách khác, chế ngự năm người của phái Võ Đang, nhất định không phải lão hòa thượng Tây Vực mà là một tay đối đầu bản lãnh vô cùng lợi hại.
    Khưu Xử Cơ gọi lớn :
    - Sư huynh, đến đây. Anh hãy xem họ điểm huyệt bằng cách chi vậy ?
    Mã Ngọc bước lên nhìn qua thần sắc Cảnh Ngọc Hư, chàng tái mặt kêu một tiếng thật thanh :
    - Úy ! Thấu Cốt Đả Huyệt Pháp !
    Công phu này ở tận miền Tây Vực làm sao lại có ở Trung Nguyên !
    Bọn Khưu Xử Cơ, Hảo Đại Thông, Vương Xứ Nhất và Tôn Bất Nhị lần thứ nhất trong trong đời mới nghe đến danh pháp điểm huyệt lạ lùng nên chưa rõ lợi hại đến mức nào, nhưng nhìn qua trạng thái cũng đoán được nó là một loại tối nguy hiểm.
    - Sư huynh ! Sao lại gọi là Thấu Cốt Đả Huyệt pháp ?
    Mã Ngọc cau mày :
    - Nói cho kỹ thật là dài lắm, Cảnh đạo trưởng nội lực tinh thâm, thì chưa đến nỗi nào nhưng mấy vị đệ tử của người, công phu còn tương đối kém, trong một giờ ba khắc từ khi bị điểm vào huyệt đạo theo lối này, e xảy đến nhiều nguy hiểm. Chư đệ hãy đến đây, giải trừ cho họ .
    Khưu Xử Cơ trố mắt :
    - Sư huynh ! Phép điểm huyệt đặc biệt này chúng ta mới thấy một lần, chưa rõ ra sao, thì làm thế nào giải phá được ?
    - Ngu huynh cũng chưa biết rõ, nhưng từ trước có nghe sư phụ nói qua về phép giải Thấu Cốt Đả Huyệt Pháp này. Chuyện đó hãy nói sau, bây giờ chư đệ hãy bước tới đây, đá vào mỗi người ba cái thật nặng rồi hẵn hay.
    Bốn sư đệ nghe Mã Ngọc nói, thì đều kinh ngạc tột độ từ trước đến nay họ chưa từng nghe nói phép giải huyệt đạo nào mà lại phải đá người mấy đá như vậy !
    Đối với mấy người đệ tử thì còn tạm cho là được, nhưng phạm vào thân thể vị đạo trưởng, chưởng môn Nam phái Võ Đang quả là một chuyện cực kỳ thất kính .
    Bốn người còn đang đưa mắt nhìn nhau thì Mã Ngọc đã nghiêm trang trầm giọng :
    - Chư đệ không nên câu nệ cái hư lễ đó, cứu mạng con người đặt lên trên tất cả. Hãy mau động thủ !
    Vừa nói, chàng vừa bước tới trước mặt Cảnh Ngọc Hư, khẽ nghiêng mình :
    - Đắc tội !
    Dứt lời, song cước tung lên, đá vị chưởng môn té tròn dưới đất.
    Bốn người của bọn Khưu Xử Cơ thấy sư huynh đã hành động, cũng phải theo y đá ngã bốn người đệ tử Võ Đang.
    Năm thầy trò của bọn Cảnh Ngọc Hư ngữa nghiêng dưới đất, đầu cổ mình mẩy cát bụi bám đầy .
    Lạ làm sao ! Mỗi người sau khi chịu xong ba cái đá, lồng ngực phồng lên xẹp xuống từng chập, xương cốt kêu răng rắc, cuối cùng ói ra một búng đàm dơ, hai mắt trợn trừng, ngoẻo đầu bất tỉnh .
    Vương Xứ Nhất hoảng hốt kêu lên :
    - Không xong rồi ! Khéo lại gây án mạng.
    Mã Ngọc bật cười :
    - Đừng sợ ! Chỉ như thế mới có thể làm cho ói hết đàm dơ ra được. Và khi mà đã trục được đàm dơ, thì sinh mạng mới cứu xong.
    Mọi người bây giờ mới vỡ lẽ hiểu ra .
    Mã Ngọc bèn bảo Vương Xứ Nhất và Hảo Đại Thông khiêng năm thầy trò Võ Đang bỏ chung lại một chỗ. Mỗi người dìu đặt nằm sấp, đưa lưng lên trên.
    Xong xuôi, Mã Ngọc vẩy tay gọi cả bốn người :
    - Chư vị sư đệ, hãy sắp bày Thiên Oai Bắc Đẩu.
    Bốn người sư đệ muội, nghe vị sư huynh nói đến Thiên Oai Bắc Đẩu, thảy đều giật mình đánh thót.
    Khưu Xử Cơ trố mắt nhìn Mã Ngọc :
    - Thiên Oai Bắc Đẩu là một trận thế ứng chiến của chúng ta chứ có ăn nhằm gì đến việc cứu sống con người !
    Mã Ngọc mỉm cười :
    - Sao lại không được. Sư phụ đã có nói, đặc điểm của Thiên Oai Bắc Đẩu là có thể tập trung sinh lực tản mác làm thành một đại lực tương đồng. Y theo nguyên lý đó có thể giải huyệt đạo khi lâm trọng thương. Bởi vì phép Thấu Cốt Đả Huyệt không phải chỉ làm cho khí tắt huyết ứ không thôi mà luôn đến tủy trong xương cũng bị đông cứng lại nữa, chúng ta công lực còn kém, đơn độc một người khó mà giải nổi, phải hợp công lực của tất cả chư huynh đệ lại mới hy vọng có kết quả. Đó là áp dụng nguyên tắc căn bản của Thiên Oai Bắc Đẩu.
    Khưu Xử Cơ gật đầu khâm phục sự khám phá của sư huynh.
    Thật ra môn điểm huyệt, là một trong những chiêu số nguy hiểm nhất trong rừng võ học, một ngón tay chỉ vào da thịt, nặng thì chết liền tức khắc, còn nhẹ thì làm cho con người tê dại đến hôn mê.
    Môn phái nào cũng có một công phu khác nhau đặc biệt ngoài những phép căn bản phổ thông. Nhưng điểm huyệt mà làm cho tay đông cứng lại thì các cao thủ võ lâm cũng ít người nghe nói. Nó là một loại cực ác, người bị điểm khó tìm sinh lộ.
    Năm thầy trò Cảnh Ngọc Hư bị vào phép điểm huyệt không có con đường sống đó cho nên họ không lạ gì hiện tượng cực kỳ đau đớn của họ.
    Năm người đệ tử Toàn Chân dưới sự chỉ bảo của Mã Ngọc họ bèn ngồi xuống, theo trật tự công lực thấp cao. Tay người này quàng chặt vào vai người kia, âm thầm chuyển vận kình khí, đỉnh tụ tam hoa, liên chuyển tam đại.
    Chuẩn bị đầy đủ, Mã Ngọc thét lên :
    - Vận pháp kình lực !
    Và tay trái chàng đưa ra, nhắm đúng Mạng Môn ở sau lưng của Cảnh Ngọc Hư áp xuống.
    Thiên Oai Bắc Đẩu là một tuyệt học của Toàn Chân giáo, thâm bác tinh diệu dị thường, chưởng pháp của Mã Ngọc phát ra, cộng cả kình lực của bốn người sư đệ.
    Chỉ nghe Cảnh Ngọc Hư rú lên một tiếng, thân mình như muốn nhãy dựng lên không.
    Tiếp theo Mã Ngọc lại dùng chưởng pháp ấn vào Long Vỹ huyệt ở ngang thắt lưng họ Cảnh, cái ấn này không mạnh lắm, vị chưởng môn phái Võ Đang cảm nghe vừa tê vừa nhột, ông chợt cười sặc lên.
    Qua phút đó, Cảnh Ngọc Hư liền nghe sự đau đớn và tê dại đều biến mất cả, thân thể ông nhẹ nhàng sảng khoái.
    Thấy áp dụng Thiên Oai Bắc Đẩu thành công, bọn Mã Ngọc cả mừng, cứ như thế lần lượt không mấy chốc, giải thông huyệt đạo cho tất cả những người còn lại.
    Nhưng mấy người đệ tử Toàn Chân, trừ Mã Ngọc nội lực cao hơn, chưa thấy những sự mệt mỏi lộ ra ngoài còn lại đều mồ hôi ướt áo, hơi nóng bừng.
    Cảnh Ngọc Hư nằm dài trên đất hô hấp chân khí hồi lâu, lồm cồm ngồi dậy được, vừa muốn mở lời, đột nhiên từ mé rừng đối diện kia, có tiếng quát lên lanh lảnh :
    - Chạy đi đâu ! Hãy dừng lại !
    Tiếng quát thình lình, làm cho mọi người giật mình ngơ ngác.
    Bởi vì thanh âm nghe rõ mồn một, mà tiếng dội của khinh công lại cũng nghe sát một bên.
    Nói một cách khác, kẻ đến có xa là cũng chừng nửa dặm, âm hưởng của đối phương cao vút dội rền, chứng tỏ công lực của kẻ ấy đã đến tầm thâm hậu thượng thừa.
    Nếu như lúc bình thường, những người đệ tử Toàn Chân cũng chẳng xem sự việc ấy vào đâu nhưng bây giờ, đã tiêu phí khá nhiều nội lực trong việc áp dụng Thiên Oai Bắc Đẩu giải huyệt cho năm thầy trò Cảnh Ngọc Hư, cho nên nếu trong phút ấy mà chạm mặt đối phương cao thủ, thì khó lòng đối phó.
    Đang lúc mọi người còn hãy kinh nghi, chợt nghe hai luồng cước bộ đã tới gần trước mặt.
    Tiếng dội lồng qua mặt đất, rõ ràng một trước một sau đang vượt đến khu rừng họ đứng.
    Cảnh Ngọc Hư cố gắng đứng lên dòm thẳng ra ngoài, bỗng ông biết sắc :
    - Không xong rồi. Kẽ vừa điểm huyệt lại đến đây.
    Mấy người đệ tử của ông cùng tái mặt.
    Chư tử Toàn Chân day đầu ngó lại cũng vô cùng kinh dị.
    Từ xa đưa lại hiện rõ hai người một người chạy trước , một người đuổi theo sau .
    Kẻ chạy, Thổ Lợi Đăng Ma, người rượt, là chàng thiếu niên công tử.
    Người thiếu niên công tử này không phải là người nào khác lạ, mà là người đã làm cho nhà sư Tây Vực lủi trốn ở tại lôi đài.
    Mà theo Cảnh Ngọc Hư, thì cũng chính người ấy đã điểm huyệt ông và mấy người đệ tử.
    Người này niên kỷ không quá mười bảy người tám, thế mà môn điểm huyệt vừa độc ác vừa cao kỳ, quả là một việc lạ lùng !
    Thổ Lợi Đăng Ma thủ pháp đâu phải kém cỏi so với chư tử Toàn Chân sấp xỉ chẳng bao xa, tại sao vừa thấy người thiếu niên đó, đã hoảng hồn cao bay xa chạy ! Sợ sệt đến mức độ không có chút dũng khí đề kháng nào cả.
    Bọn Mã Ngọc chưa giải đáp được những điều ngờ vực thì Thổ Lợi Đăng Ma đã chạy tới nơi, dợm phóng vô rừng.
    Khưu Xử Cơ tính ghét kẻ ác như thù thấy Thổ Lợi Đăng Ma muốn nhãy trốn vô rừng không không thể chịu được, nhích tới quát to :
    - Thằng giặc chết bầm ! Chạy đi đâu ?
    Tiếng quát của chàng dội rung cành lá.
    Thổ Lợi Đăng Ma trong lúc bất phòng giật mình đánh thót.
    Lão ta ngẫng đầu nhìn tới, chợt thấy nơi ven rừng đang ngồi mấy vị đạo nhân, chính là những kẻ vừa mới chạm trán tại gia trang họ Cảnh. Trong lúc bị cừu nhân rượt bắt và trước mặt lại gặp kẻ đối đầu, nhà sư Tây Vực trong lòng liên miên kêu khổ. Hắn vừa kịp quay mình thì gã Thiếu niên công tử cũng đã rượt tới kề bên, phe phẩy cây quạt sắt cười dài :
    - Cẩu tặc ! Ngươi đánh cắp đồ của thúc phụ ta rồi chạy mất, bây giờ có tháp cánh được không ? Mau đem trả lại đây ta có thể cho ngươi thi thể được vẹn toàn bằng không, hừ ! Người có muốn sống cũng không còn được nữa.
    Thổ Lợi Đăng Ma mặt như đất sét, hắn thò tay vào thắt lưng, run giọng :
    - Ngươi hãy dừng lại ! Dừng lại ! Nếu tiến tới, ta sẽ hủy hoại kinh thư liền. Điều đó cũng không hay gì cho ngươi đâu.
    Mã Ngọc giật mình, tên hòa thượng này nói đến kinh thư như vậy kinh văn gì đây ? Chẳng lẽ lại là Cửu Âm Chân Kinh ?
    Gã thiếu niên công tử cười lạt :
    - Ngươi đem kinh thư ra dọa ta à ?Ngươi đã lầm rồi. Mặc kệ ngươi muốn gì thì muốn cũng không thoát được đâu.
    Nguyên Thổ Lợi Đăng Ma vốn là người Thiên Trúc, hắn là một tăng nhân theo phải khổ hạnh, có biết được một ít quyền bổng, khinh công. Từ nhỏ, hắn đã nghe và tự mộ sự phồn hoa phú quý đất Trung Nguyên, sau đó lại có dịp qua miền Tây Vực. Tại đây, hắn nuôi mộng lần đến Trung Nguyên.
    Nhưng vì trong lưng quá ít tiền, chỉ còn cách lưu lại Tây Vực, khi tạo ra tiền sẽ thực hiện điều mong ước.
    Năm ấy hắn đến Côn Luân sơn một nơi có nhiều phong cảnh, mà quanh năm tuyết đổ giá băng. Song nhờ từ lúc nhỏ đã quen sống trong hoàn cảnh đó, hắn gần như ưa thích.
    Ngày thứ ba đến núi Côn Luân, Thổ Lợi Đăng Ma khám phá ra trong vùng rừng rậm bao la có một tòa cung điện nguy nga, nằm giữa một thung lũng chung quanh bao bởi vòng vách núi, đỉnh cao đỉnh thấp như đàn lạc đà đi quanh đồng cỏ.
    Nơi thung lũng mà Thổ Lợi Đăng Ma tìm thấy tên gọi Bạch Đà sơn. Số nhà cửa cung điện đó, là nơi của Tây Độc Âu Dương Phong cư trú.
    Âu Dương Phong tuy là ở vào miền hoang sơn Tây Vực nhưng tại Bạch Đà Sơn ông ta hưởng thụ trong cuộc sống hết sức hào hoa như những bậc vương hầu. Ngoài lâu đài cũng điện, còn có vô số mỹ nữ nô tỳ phục dịch.
    Tây Độc là một con người tham lậu, những kỳ trân dị bửu, hổ phách lưu ly ở các địa phương, đều được ông ta tìm kiếm mang về. Nơi đó quả là chỗ cồn vàng núi ngọc, như là thiên đường ở chốn trên gian.
    Thổ Lợi Đăng Ma tình cờ phát giác được một nơi cũng kính hoa mỹ, động lòng lập tức đột nhập Bạch Đà sơn.
    Không ngờ lại đúng vào lúc Âu Dương Phong mang bầy rắn vượt núi đi vào Trung Nguyên, tham dự Hoa Sơn luận kiếm, tranh đoạt Cửu Âm Chân Kinh. Sự phòng bị của Bạch Đà sơn có phần lơi lỏng.
    Thổ Lợi Đăng Ma đột nhập một buổi tối trời, tuyết phủ ngập đầy trắng xóa, kẻ giữ gìn nơi đây rút vào phòng kín không dám ló ra tự nhiên hoàn cảnh thuận lợi cho Thổ Lợi Đăng Ma thừa cơ hội thẳng vào đến tận phòng ngủ của Trang chủ Bạch Đà Sơn.
    Lúc mới xâm nhập, Thổ Lợi Đăng Ma cảm thấy nơi đây giống như cũng thất hạng vương tôn tù trưởng, chứ không phải như loại phú gia. Bởi vì hạng giàu có tầm thường không làm sao có được bọn thủ vệ đông đảo, với cũng thất khảm châu cẩn ngọc như thế ấy.
    Đang khi không biết làm sao có đủ lộ phí để viếng miền hòa quí Trung Nguyên, đùng một cái gặp được nơi đẹp đẻ giàu sang như thế, bảo sao nhà sư Tây Vực không động lòng ô uế của phàm nhân .
    Thổ Lợi Đăng Ma bèn lật đật đem tất cả công phu luyện ra "độ" dùm cho Âu Dương Phong khá nhiều vàng bạc và châu báu, trong cái vô tình quơ cả một số ngọc xanh để trên bàn của
    trang chủ Bạch Đà sơn.
    Chưa hết ! Liếc thấy bộ Ngũ Độc Kỳ Kinh chợt động "thiệp tâm" bèn nhân tiện bợ luôn một thể.
    Bộ Ngũ Độc Kỳ Kinh chính là một kỳ thư trong thiên hạ, so với Cửu Âm Chân Kinh, những điều tuyệt diệu của nó cũng chưa biết cái nào hơn.
    Bản thư đó, ngoài những môn pháp luyện công ra còn nhiều phương pháp luyện thuốc mê độc dược, cho đến cách nuôi và sử dụng độc trùng, rắn dữ.
    Thổ Lợi Đăng Ma vừa lấy quyển Độc Thư thì đúng lúc Âu Dương công tử ở ngoài vô tới.
    Âu Dương công tử là cháu kêu Âu Dương Phong bằng chú, thường gọi là Âu Dương Nhi, được Âu Dương Phong nuôi dưỡng từ lúc nhỏ. Và Tây Độc đã đem tất cả tuyệt kỹ trong đời mình, truyền hết lại cho cháu.
    Âu Dương Nhi bẩm sinh khôn quỷ sáng học, cho nên mời vừa mười tuổi đã luyện được một thân pháp cao kỳ. Thấy Thổ Lợi Đăng Ma lén trộm đồ vật của chú mình, bèn thét lên một tiếng, phi thân lướt tới thiếu chút nữa Thổ Lợi Đăng Ma đã bị chú bé Âu Dương Nhi này bắt được.
    Rất may, khi còn ở Thiên Trúc, Thổ Lợi Đăng Ma đã từng học qua thuật tinh thần công lực cho nên khi thấy tình hình giao tranh bất ổn, lập tức thi triển Ly Hồn Pháp, làm cho Âu Dương công tử tan hết hiệu năng chiến đấu, Thổ Lợi Đăng Ma thoát khỏi.
    Sau khi trộm được Ngũ Độc Kỳ Kinh, Thổ Lợi Đăng Ma bèn tìm một thạch động hoang vu, tàng ẩn nơi đây nghiền ngẫm công phu luyện tập, bởi vì tất cả môn pháp, mường tượng như hồi lão ta luyện tập phương pháp luyện tinh thần công lực.
    Thổ Lợi Đăng Ma biết rằng luyện được hoàn thành, không những sẽ thành đệ nhất đại võ học tôn sư mà lại trở nên giàu sang phú quý vô cùng.
    Lão ta bèn quyết ở nơi thạch động này cố công luyện tập, không ngờ mới được hơn mười bữa, Âu Dương Phong đã mang đại đội rắn độc trở về bố trí Xà trận khắp hết các chỗ thâm sơn cùng cốc, và tìm được nơi tàng ẩn của lão ta.
    Nguyên vì sau trận Hoa Sơn luận kiếm về tới hay tin Ngũ Độc Kỳ Kinh bị mất, Âu Dương Phong đùng đùng nổi giận, bởi ông ta từ trước đến nay chuyên đi trộm vật của người khắp chỗ, không dè bây giờ đến phiên bị người trộm lại, mà lại nhè khuân vật quí của mình. Cho nên ông ta giàn hết lực lượng rắn độc ra tìm kiếm.
    Thổ Lợi Đăng Ma thấy thanh thế của độc Xà trận quá dữ, kinh hồn táng đởm, mang Ngũ Độc Kỳ Kinh liều mạng tìm sinh lộ.
    Thoát được trận Độc xà, không dám lưu lại vùng Tây Vực, tìm đường vượt thẳng đến Trung Nguyên.
    Không lâu, được Kim Vương Hoàng Nhan Lượng thu nạp cho vào dưới trướng. Vâng mệnh cùng Cảnh Thiên Kiệt đến Tương Dương, chuẩn bị làm nội ứng cho nước Kim.
    Âu Dương Nhi vì việc mất Ngũ Độc Kỳ Kinh của chú, bèn xin Tây Độc vượt đến Trung Nguyên. Thật oan gia quấn quít với nhau.
    Âu Dương công tử tính tình không giống chú, bẩm sinh phóng đãng, ham mê nữ sắc. Lần thứ nhất đến Trung Nguyên thật thỏa tính dâm ô. Ba người thiếu nữ ở Tương Dương mất tích, chính do bàn tay của hắn .
    Trong sự tình cờ, nghe có nhà sư Tây Vực tại Tượng Dương thiết lập lôi đài, Âu Dương Nhi liền lập tức đến nơi thám thính.
    Cuối cùng, họ gặp nhau.
    Âu Dương Nhi ngàn dặm xa xôi gặp được cừu nhân dễ chi buông thả. Chẳng qua, lúc bấy giờ giữa mặt muôn người không tiện ra tay. Hơn nữa Thổ Lợi Đăng Ma lại sớm tìm đường tẩu thoát .
    Âu Dương Nhi bèn phăng lần manh mối, biết việc lập lôi đài này là do tên phú hào họ Cảnh ở Tương Dương cho nên không hẹn, mà đêm nay Âu Dương Nhi cùng đến gia trang của Thiên Kiệt.
    Đến ven rừng gặp Cảnh Ngọc Hư và bốn người đệ tử, Âu Dương Nhi ngờ đó là đồng đảng của Thiên Kiệt, gã bèn xử xuất độc môn Thấu Cốt Đả Huyệt Pháp, với một thủ pháp mau lẹ như điện chớp chế ngự năm thầy trò phái Võ Đang tại ven rừng.
    Vốn là chưởng môn nhân một đại phái, võ công của Cảnh Ngọc Hư đâu phải tầm thường, nhưng vì thấy Âu Dương Nhi nhỏ tuổi ơ hờ khinh địch, do đó mà bị khốn.
    Sau khi chận đứng thầy trò Cảnh Ngọc Hư, gã cũng không thèm hỏi qua lai lịch, một mình riết tới Cảnh gia trang. Vừa vặn làm sao. Đúng lúc Thổ Lợi Đăng Ma bị bại chạy ra, hai người đụng mặt.
    Thật ra, bản thân công lực của Thổ Lợi Đăng Ma, đối với Âu Dương Nhi, không đến đỗi phải sợ sệt quá như thế, song vì bị cái khớp ăn trộm đồ của Âu Dương Phong, e rằng xà quân với thằng cháu, không may kéo thêm thằng chú đến thì không còn đất sống.
    Cho nên, cứ thấy Âu Dương Nhi, là Thổ Lợi Đăng Ma như gà chạy mặt, bán sống bán chết, tìm lối thoát thân . Nhưng, quả đúng như lời của nhà sư Tây Vực, con đường oan gia hẹp quá !
    Sau lưng, ác nghiệt Âu Dương Nhi rượt bức, trước ven rừng các cao đệ Toàn Chân. Nẻo sinh lộ như treo trên vực thẳm.

  3. #83
    Status : thuanhuynh_alpha đang ẩn
    Tham gia ngày : Aug 2011
    Bài gửi : 2.014

    Re: Võ Lâm Ngũ Bá

    Hồi 87 Ngày cùng của kẻ ác


    Nghe Âu Dương Nhi nói thế Thổ Lợi Đăng Ma sắc mặt từ vàng chợt biến ra xanh.
    Song lão ta tự nghĩ. Đã là phúc, thì không phải họa, đã là họa, thì không trốn đâu cho khỏi.
    Con đường tắc nghẽn khó tìm lối thoát, chỉ còn cách duy nhất, với kẻ thù một mất một còn.
    Nhà sư Tây Vực bỗng cười lên tru tréo, như tiếng sói kêu đêm .
    - Được lắm ! Tiểu tử ! Ngươi đã nằng nặc như thế, Phật gia đây cũng cạn lời. Sinh mạng của Phật gia đêm nay kể như giao lại cho ngươi.
    Nhưng trước giờ chết, cũng cần nghinh tiếp một vài chiêu võ gia truyền của Bạch Đà Sơn.
    Tuy nhiên, nói đến đây, Thổ Lợi Đăng Ma trỏ vào chư tử Toàn Chân giáo :
    - Những người này chắc đã có cùng ước hẹn, vậy chẳng hay một đấu một, hay là hùa cả một lần .
    Âu Dương Nhi cười lạt :
    - Hùa à ! Những kẻ vô danh ấy đâu phải là bạn ta. Muốn kết liễu cuộc đời ngươi, một mình công tử gia đây quá đủ rồi cần gì phải nhờ đến những kẻ chưa từng quen biết ?
    Lời lẽ của gã công tử họ Âu Dương, chẳng những đã không coi Thổ Lợi Đăng Ma vào đâu mà đối với các cao thủ Toàn Chân gã cũng xem như không có mặt ở đó.
    Khưu Xử Cơ, Vương Xứ Nhất tức quá muốn tiến lên, Mã Ngọc vội lừ mắt cản lại.
    Nhà sư Tây Vực nghe như cất được gánh nặng bởi vì những kẻ trong võ lâm, trọng lời nói hơn là sự sống, đã nói ra quyết không đổi lại.
    Chỗ sợ nhất của Thổ Lợi Đăng Ma là những người đệ tử Toàn Chân giáo, nếu họ không tiếp tay với tên tiểu quỷ Âu Dương thì trong cái chết có thể tìm ra đường sống.
    Lão ta ngó Âu Dương Nhi dưa một ngón tay như giao hẹn :
    - Nói thật đấy chứ ! Nếu như lúc ngươi không đánh lại được ta rồi cái bọn kia lên trợ thủ thì sao ?
    Âu Dương Nhi cười lạt :
    - Công tử gia gia chẳng lẽ lại không gói ghém được người à ? Không phải nói nhiều lời, xem đây !
    Dứt lời cây quạt sắt vung lên, nhằm Trung Phủ huyệt của Thổ Lợi Đăng Ma thọc tới.
    Chư tử Toàn Chân không ưa cái lối khoác lác của gã công tử Âu Dương, song đối với chiêu số xuất thủ của gã, cũng phải công nhận là dẹp mắt.
    Cây quạt sắt vừa đưa qua, đột nhiên đầu quạt run lên ba cái, như cái chĩa ba, xốc tới ba đại huyệt Triến Cơ, Hoa Cái và Thẫn đường của nhà sư Tây Vực.
    Một cách biến chiêu xem như ba cái quạt cùng một lúc xỉa qua, làm cho bọn Mã Ngọc phải âm thầm tán thưởng, khen thằng nhỏ phách lối thế mà chiêu thức khá hay .
    Thổ Lợi Đăng Ma vội vàng tung ra một thân pháp hiểm trá lạ thường, chiếc thân vừa lắc lư vừa uốn khúc, như một con trùng, bắn vọt tới sau lưng của gã công tử Âu Dương.
    Không ngờ thân pháp của đối phương thần tốc như thế, Âu Dương Nhi giật mình rút cái quạt về phạt xéo lại sau lưng như dao cắt cỏ đã mau mà lại lợi hại muôn phần .
    Thổ Lợi Đăng Ma thình lình trỏ lại đằng sau quát lớn :
    - Ta ở đây !
    Cái quạt của Âu Dương Nhi bỗng như chậm lại tâm trí lập tức lờ đờ.
    Lần thi triển Hắc Ma Nhãn này, Thổ Lợt Đăng Ma đã tập trung tận lực cùng kình lực vì con đường sinh tử của mình, không như những lần giao đấu tầm thường ở lôi đài hôm trước, và lão ta cả mừng xốc tới, hai tay công đến lẹ làng.
    Âu Dương Nhi vốn là một kệ có căn bản chân truyền danh gia võ học, túc căn đầy đủ nhơn hạng đâu phải tầm thường, nên vừa cảm thấy tinh thần phân tán, công lực giảm suy, vội vã hít mạnh chân nguyên vận khí đan điền, một luồng hơi nóng xông luôn vào tử khuyết, xông thẳng đến Não môn, lập tức tinh thần trở lại binh thường, hừm lên một tràng :
    - Thằng giặc chó thật ác .
    Liền theo đó Âu Dương Nhi lật nghiêng cái quạt như ngọn gió xé mây: lia phắt xuống chân của nhà sư Tây Vực.
    Không ngờ tinh thần công lực lại không chế ngự được đối phương.
    Thổ Lợi Đăng Ma hoảng hốt, nhãy chệch sang bên trái.
    Phàm những kẻ sử thông công lực tinh thần, mà bỗng nhiên sợ sệt tán loạn thì chẳng những ma công bị hoàn toàn tiêu hủy mà cả đến nội kình căn bản cũng bị giảm suy.
    Nhà sư Tây Vực đang lâm vào tình trạng đó .
    Trong lúc ấy Âu Dương Nhi công thế gia tăng mãnh liệt, ào ào như mưa rơi trên tàu lá, liên tục vũ lộng cái quạt sắt nhầm vào những huyệt đạo yếu hại của Thổ Lợi Đăng Ma tấn công tới tấp.
    Cây Long Hổ trượng mất luôn từ khi bị đánh rớt đài, nhà sư Tây Vực bây giờ chỉ còn hai cánh tay không. bị một loạt chiêu công dồn dập, tay chân quýnh quáng cơ hồ mất luôn thế thủ. Song nhờ học được Ngũ Độc Kỳ Kinh từ dạo đó đến nay, bản lãnh khá thâm hậu, cho nên trong lúc bối rối kịp thời trấn tĩnh, giương ra tay áo rộng, sử xuất Khẩu Dẫn Công phu.
    Người áp dụng Khẩu Dẫn công phu, thân hình chuyển động như con trùng xuyên qua lòng đất xốp mục tiêu không đổi mà toàn thân uốn khúc và sự xê dịch tấn công cũng nhanh nhẹn tiến hóa dị thường.
    Trong cái công thế đó, khi bên trái khi bên phải, chớp qua nhoáng lại, Thổ Lợi Đăng Ma bám riết theo cái quạt của gã công tử họ Âu Dương.
    Mặc dù sự linh động không kém, và công phu điểm huyệt của y cũng quá ư dữ dằn, song nhất thời, Âu Dương Nhi cũng khó lòng áp đảo được nhà sư Tây Vực.
    Song phương, kẻ công người thủ một tới một lui, tấn công ào ào như gióng mưa sấm sét tránh né thân hình dịu mềm như không có một dốt xương. Dữ tợn lạ lùng, họp lại thành những pha cực kỳ đẹp mắt.
    Chư tử Toàn Chân cũng chăm chú say mê trận đấu.
    Qua phút giằng co, Âu Dương Nhi thình lình quát lên một tiếng chiêu thức tức thật biến đổi. Bắt đầu cuộc đấu đến phút này, cái quạt của âu Dương Nhi xếp lại, sử dụng Thái Ất hỗn nguyên, long xà phỉ vu, thuần về việc điểm huyệt địch nhân.
    Bây giờ, gã mở bung cái quạt đập xuống chém qua, phất lên, cản lại, từng chiêu từng thức cực kỳ mau lẹ. Không những thế cánh tay hữu của gã, năm ngón giương ra chơm chởm.
    trong bóng quạt chập chờn trùng trùng lớp lớp như muôn ngàn lướt sóng ùn ùn dập xuống ẩn đàng sau năm ngón tay như năm chiếc móc sắt bủa vào huyệt đạo đối phương so với lúc đầu, công thế tăng cường gấp bội.
    Khưu Xử Cơ thấy công phu của nhà sư Tây Vực bị khắc chế dầu thủ còn không muốn nổi thì làm sao phát động được thế công .
    Mã Ngọc trừng mắt khều Khưu Xử Cơ :
    - Sư đệ, võ công của chàng công tử này, bây giờ ngu huynh đã khám phá ra rồi. Nó thuộc môn phái Tây Vực của Âu Dương Phong đấy .
    Chợt Âu Dương Nhi hú dài lên một tiếng rợn người, tay phải quạt lên một cái theo thế Mục Tống Phi Hồng thân ảnh phi lên sử dụng một hư chiêu, đồng thời tay trái nắm lại, xoè chảo ra thành chưởng thế tống ngay vào giữa ngực Thổ Lợi Đăng Ma.
    Bình !
    Thân hình cao nghệu của nhà sư Tây Vực nhào ngược mấy vòng trong không khí Trận ác đấu bước vào giai đoạn khẩn trương. Chư tử Toàn Chân theo dõi không chớp mắt.
    Với nội lực xấp xỉ hàng cao thủ võ lâm, qua một chưởng nặng nề Thổ Lợi Đăng Ma nghiến răng trục bộ, và thật là bất ngờ, trong cơn xính vính, lão ta lại moi ra một món binh khí.
    Thật ra không ai có thể đoán được đây là sự tình cờ hay chân ý. Khi thân hình còn đang chới với chân chưa vững được trên mặt đất.
    Thổ Lợi Đăng Ma bỗng bấu tay vào ngay lưng, giật phắt sợi dây dát kim tuyến của mình, rẹt lên một cái. Từ sợi dây mềm mại, qua cái giật mạnh với mấy thành tiềm lực đã thẳng lên như một chiết roi da dài ba bốn thuớc và ào ào, Thổ Lợi Đăng Ma vận kình lực quét mạnh ngang đầu gối của gã công tử Âu Dương, như một luồng gió mạnh cuốn tung mặt đất.
    Âu Dương Nhi cứ tưởng một chưởng của mình nếu không kết liễu, thì trận đấu sẽ đổi thay, mà phần thắng phải về mình,bất ngờ đối phương bỗng trả lại được một đòn ác liệt .
    Gã đâm ra hoảng hốt phi thân lùi mấy bước.
    Đẩy lùi được đối phương, nhà sư Tây Vực không vội tung theo, thò tay vào lưng móc ra một quả thiết cầu.
    Nói thiết cầu, nhưng thật ra có lẽ đúc bằng một loại đồng, vỏ chiều lên lấp lánh. Quả cầu này lớn độ bằng nắm tay trên đầu có một cái móc nhỏ.
    Thổ Lợi Đăng Ma xỏ sợi dây đay vào trong cái móc đó và Quả cầu vụt bắt ra quay tròn vun vút, nối liền với cánh tay của nhà sư Tây Vực bằng sợi dây đay.
    Âu Dương Nhi cười khanh khách :
    - Thằng giặc chó bày cái trò gì thế Hãy xem thủ đoạn của tiểu gia đây.
    Lập tức chiếc quạt hoa lên như một bờ tường sắt vừa ngăn chận, vừa vừa tìm cách đánh bạt thiết cầu.
    Một chuyện lạ lùng là trái cầu của Thổ Lợi Đăng Ma lại là trái cầu rỗng ruột và bên trong dường như có những viên đạn nhỏ, nên càng rung lên, càng nghe tiếng khua vang.
    Mã Ngọc vừa nghe qua, biến sắc kêu lên :
    - Các sư đệ ! Hãy bịt lỗ tai lại .
    Tiếng khua củi chiếc cầu cũng là một loại tinh thần công phu.
    Quả đúng như lời của Mã Ngọc tiếng cầu vừa reo lên mấy loạt các đệ tử Toàn chân kể cả nhóm Võ Đang chợt nghe tâm thần rối loạn, họ vội vàng xé khăn nhét bít lỗ tai, đồng thời tất cả đều ngồi xếp bằng dưới đất, vận vội kình tâm pháp, hồi lâu mới đẩy lui được cái tiếng câu hồn quái ác ấy .
    Lúc bấy giờ chư tử Toàn Chân mới định thần quan sát trận đấu, thoáng liếc qua thân pháp của gã công tử họ Âu Dương làm cho tất cả giật mình.
    Tuy vẫn giao đấu với Thổ Lợi Đăng Ma, nhưng tinh ý trông vào, thì rỏ ràng chiêu thế của âu Dương Nhi đã có chiều gắng gượng bộ mặt trắng xanh của gã bây giờ đã hóa ra hồng tay chân bắt đầu chậm chạp .
    Khưu Xứ Cơ vốn là một con người tốt bụng, tuy không có thiện cảm với âu dương Nhi, nhưng thấy gã bị Nhiếp Hồn Pháp của Thổ Đăng Ma đẩy vào tử địa, chàng bất nhẫn day qua Mã Ngọc :
    - Sư huynh ! Gã thư sinh cuống ngạo dó không phải là địch thủ của tên hòa thượng quỷ, hắn sẽ bị hại bây giờ Chúng ta phải giúp hắn.
    Mã Ngọc lắc đầu :
    - Không được, tên đó khinh người lắm, vừa rồi sư đệ không nghe những lời phách lối của y sao , Hắn có xem bọn ta vào đâu mà giúp .
    Khưu Xử Cơ nói :
    - Tuy vậy nhưng tên hòa thượng đó là cái giống hại người, chúng ta đã vì thế nhân diệt ác, thì đâu lại đi câu nệ những việc như vậy.
    Mã Ngọc nhướng mắt mỉm cười :
    - Sư đệ có lý, Ngu huynh có một cách này không cần phải nhảy vô giúp hắn, cũng có thể phá được Nhiếp Hồn Pháp của ác tăng.
    Khưu Xử Cơ cả mừng :
    - Sư huynh, cách gì đó ?
    Mã Ngọc nói :
    - Sư đệ, em biết thủ pháp ném tiền chứ. chỉ cần làm thế cũng đủ phá độc thủ của lão ác tăng.
    Khưu Xử Cơ chợt hiểu, mỉm cười :
    - Hãy làm thế thử xem.
    Chàng bèn móc ra mười mấy đồng tiền, cánh tay trái vung lên, một đồng tiền thoát ra xẹt tới. Thủ pháp ném tiền này vốn có thể dùng đánh kẻ địch giống như cách ném phi tiểu. Phần nhiều là ném vào đôi mắt và ba mươi sáu đại huyệt trên thân thể.
    Khưu Xử Cơ cũng dùng phép đó, nhưng không đánh người mà lại ném vào khoảng trống trên đầu của Âu Dương Nhi.
    Khi dộng tiền bay tới giữa đỉnh đầu của gã công tử phách lối đó, thì chàng lại vẫy tay lên một lần nữa, đồng tiền thứ lại vút tới.
    Keng....
    Cạnh đồng tiền thứ hai, trúng ngay giữa đồng tiền thứ nhất kêu lên một tiếng, lửa văng tung toé.
    Bị tiếng reo liên hồi trong quả cầu đồng của Thổ Lợi Đăng Ma làm choáng váng, đầu óc quay cuồng, Âu Dương Nhi tuy cố gắng định thần và vẫn miễn cưỡng giao dấu, nhưng gã cảm thấy cơ thể như lửa đốt, hơi nóng bừng xông lên làm cho đôi mắt đổ hào quang, chiêu thế đã có phần rời rạc.
    Lạ làm sao Hai đồng tiền của Khưu Xử Cơ ném ra chỉ chạm vào nhau phát lên một tiếng, hòa vào âm thanh hỗn tạp bởi quả cầu đồng của Thổ Lợi Đăng Ma, bật nên rõ ràng như giếng khánh ngân, Âu Dương Nhi vừa thoáng nghe qua, tri giác bỗng bừng tinh dậy. Gã bèn lật nghiêng cây quạt nhằm ngay eo lưng của tên ác tăng phạt tới.
    Thổ Lợi Đăng Ma biết cây quạt của Âu Dương Nhi lợi hại như đao bén, nếu bị nó trúng vào mình, lập tức sẽ đứt làm hai khúc, lão ta bèn lật đật nhảy lùi lại đằng sau.
    Khưu Xử Cơ Y theo cách cũ ném ra. Hai đồng tiền lại kêu lên một tiếng nữa.
    Tiếng ngân của đồng tiền lọt vào tai Âu Dương Nhi, Y như là uống một thang thuốc tỉnh táo, liền thi triển Vân Ma Tam Vũ tuôn ra một lượt 4 chiêu hư hư thực thực, chụp xuống thân hình của lão ác tăng.
    Thổ Lợi Đăng Ma không dè đệ tử Toàn Chân ném kim tiền khua động phá vỡ Nhiếp Hồn Pháp của mình, lão ta rúng động tán loạn thân pháp.
    Bởi vì sự truyền dộng thanh âm của trái cầu đồng của nhà sư Tây Vực, cũng là một loại linh thần công phu, điều tối kỵ của nó là bị ngoại vật quấy rầy, nhất là những tiếng khua đồng kim loại thình lình đưa tới và như vậy công phu về Nhiếp Hồn Pháp kể như bị tiêu tan.
    Thổ Lợi Đăng Ma thấy biện pháp của mình bị phá, chỉ còn cách chạy là hơn lão ta liền trầm sợi dây da vung mạnh một vòng, trái đồng cầu nhào lộn reo lên một loạt, cố làm cho Âu Dương Nhi bất phòng, vận dụng Quyển Điểu Xuyên Lâm, nhấn mạnh hai chân, phi thân lao thẳng vào góc rừng bên trái.
    Chuyện xảy ra, ngoài ý liệu của Âu Dương Nhi và chư tử Toàn Chân, họ đồng quát lên một tiếng, dợm phóng theo cản lại.
    Đột nhiên Từ trong rừng, nổi lên một giọng cười rộn rã, như tiếng chuông rền tiếp theo, một loạt kình khí tuôn ra, bật lên hai tiếng "bình, bình" chiếc thân hình cao lớn của lão ác tăng Tây Vực bắn ngược trở lại, lộn nhào mấy vòng, nằm dài trên mặt đất, im lìm.
    Chư tử Toàn Chân không ngờ lại có người mai phục, mà người ấy qua giọng cười và nội tức của kình phong, quả là một võ lâm cao thủ. Họ nhìn nhau kinh ngạc .
    Âu Dương Nhi rít lên một tiếng, nhảy tới xé toạc thân áo của tão ác tăng. Quả nhiên một gói vải dầu giắt nơi trước bụng ló ra gã công tử họ Âu Dương chớp lấy, đúng là quyển Ngũ Độc Kỳ Kinh mà lão ta lấy trộm ở Bạch Đà Sơn .
    Và không chút lưu tình không cần hào khí võ lâm đối với địch thủ bị ngất, gả công tử xứng danh là cháu của Tây độc Âu Dương Phong đâm cây quạt sắt ngay vào bụng của Thổ Lợi Đặng Ma.
    Một tiếng "soạt" khá khô khan đến ớn lạnh, gan ruột đổ ra đầy trên mặt đất, lão ác tăng Tây Vực rú lên một tiếng, thân hình run rẩy đứt hơi tức thì .
    Chư tử Toàn Chân là kẻ tu đạo, tuy hành hiệp giang hồ diệt ác nhưng từ xưa đến nay chưa khinh sinh mạng một ai. Thấy Âu Dương Nhi thủ đoạn quá hung tàn, lòng bỗng sinh điều trắc ẩn, cúi đầu niệm Phật.
    Âu Dương Nhi sắc diện không hề động móc trong lưng ra một gói thuốc bột rải lên mình của Thổ Lợi Đăng Ma, trong giây phút thi thể lão ác tăng chỉ còn trơ lại một đống nước vàng. Thật là một thứ thuốc hóa cốt cực mạnh kinh người.
    Gã công tử họ Âu Dương xây mình qua các đệ tử Toàn Chân, khe khẽ vòng tay :
    - Cám ơn Chư vị đã có lòng !
    Và ngang nhiên đi thẳng.
    Khưu Xử Cơ vụt kêu giật lại :
    - Hãy khoan . Các hạ, xin lưu danh hiệu .
    Thanh âm dậy chứa nội lực của chàng vang động rừng cây làm cho gã công tử họ Âu Dương giật mình khựng lại nhưng thoáng qua, hắn lấy lại vẻ bình thường, quay đầu cười nhạt :
    - Chư vị có lòng tương trợ, nhưng vì chú tôi đã ra nghiêm lệnh không cho nói rõ danh tính của người, luôn cả tên họ của tiểu đệ.
    - Xin hẹn gặp lại !
    Dứt lớt gã điềm nhiên cất bước.
    Chợt giọng cười như lệnh vỡ từ trong rừng lại nổi lên :
    - Oắt con lão độc vật có cho ngươi dọc đường làm chuyện bẻ hoa hay không . Ba thiếu nữ mất tích ở tương Dương còn chưa chịu để lại à Có muốn ta làm y theo cách ngươi đã làm với Thổ lợi Đăng Ma không ?
    Những lời nối từ trong rừng phái ra, làm cho chư tử Toàn Chân kỉnh ngạc :
    - A ! Té ra chàng công tử phong do quý phái. Này là cháu của Tây Độc Âu Dương Phong, mà cũng là thủ phạm trộm tại thành Tương Dương nữa, chúng ta thiếu chút nữa dã lấy sắc diện mà đoán sai người rồi.Thật là một nhân vật không biết điều hổ thẹn.
    Âu Dương Nhi nghe mấy câu nói đó gương mặt trắng bỗng tái bầm, quay phắt lại phía rừng cây mắng lớn :
    - Tên thất phu nào dó dám ngậm máu phun người, nói càn nói bậy như thế ?
    Nói chưa dứt lời, từ trong rừng bỗng ào ào tuôn ra một loạt những viên sỏi nhỏ, nhắm ngay mặt gã công tử Âu Dương bay tới.
    Âu Dương Nhi tay lẹ như có mắt, bung cây quạt sắt đở liền.
    Soạt !
    Soạt ?
    Chỉ nghe âm hưởng lào rào, mặt quạt của gã đã bị những vật tròn nhỏ bé bắn vào, lủng gần ba chục lỗ.
    Âu Dương Nhí hoảng hốt tái mặt.
    Bởi vì cây quạt của gã tuy có một thứ tơ lụa bọc ngoài nang sắt nhưng khi sử dụng đã vận kình khí biến thành một bức tường đồng, sức đề kháng cực kỳ vững chắc. Không ngờ bị người ném sỏi làm cho mặt quạt thủng như mặt rổ .
    Âu Dương Nhi cúi đầu dòm xuống dưới chân, quyết xem những vật phá thủng quạt mình thuộc loạt ám khí gì, nhưng khi nhìn thấy, gã dửng người lỡ cười lỡ khóc.
    Thì ra, vật làm thủng chiếc quạt sắt của gã không phải món ám khí gì cả mà là một nắm đậu phộng rang.
    Bọn Mã Ngọc nhìn thấy cũng giật mình, vừa kinh hãi vừa phục.
    Căn cứ vào kình lực đó, người ở trong rừng nếu không phải Đông Tà, Tây Độc Nam Đế thì là Bắc Cái chứ không một người vào khác.
    Âu Dương Nhi gặp gở phen này quả là việc không may.
    Gả công tử âu Dương nghe tim đập thình thịch, nhưng ngoài mặt vẫn còn gượng gạo :
    - Người nào đó bản lãnh khá đấy, có lẽ cũng là hạng tiền bổi cao nhân, tại sao lại thập thò tránh né không ra mặt với mọi người .
    Gã nói chưa dứt, thì từ trong rừng cây, một tràng cười ra rả. Nổi lên :
    - Thằng nhỏ quáng manh. Người còn dám thách đố à ?
    Lời nói đến đó bỗng nhiên ngừng lại, và một tiếng động thực khẽ dường như người đó đã nhảy vụt lên ngọn cây, nói tiếp :
    - Chó con ! Người gọi ta ra giao đấu à ? Chuyện đó còn sớm lắm ? Trước hết ngươi hãy tiếp hai vật của ta đã. Nếu ngươi đỡ nổi, ta sẽ ra đấu ba chiêu, bằng người không nổi, ta cũng rộng lượng buông tha sinh mạng, nhưng phải cúp đuôi chạy về mà ngó mặt lão chủ của ngươi. Còn ba người thiếu nữ ngươi bắt đó, ta đã thả cả rồi. Đón đây !
    Tiếp theo câu nói, một vật từ trong bay ra, xẹt thẳng vào mặt gã công tử bột.
    Âu Dương Nhi nghe nói ba người con gái mình bắt cóc đã bị người đó thả hết gã vừa sợ vừa tức, song chưa kịp nói gì, thì vật người ấy ném đã vù vù bay tới.
    Gã chú mục nhìn qua thấy vật đó không phải ám khí, mà là một cái chén rượu Âu Dương Nhi còn đang kinh ngạc, chỉ nháy mắt chén rượu đã vù tới trước mặt Không còn cách nào né kịp, gã vội vàng sử chiêu Hồng Vân Thác Nhật bung mạnh cây quạt, hất ngược trở lên, định gạt chén rượu ra ngoài.
    Không ngờ cây quạt và chén rượu vừa đụng nhau, đánh "cong" lên một tiếng, cánh tay Âu Dương Nhi dội ngược, hổ khẫu. đau như muốn tét, chén rượu bằng đá bể ra, miếng văng vào mặt vào đầu làm cho gã nghe nhức nhối chịu không muốn nổi, buột miệng la lên :
    - ái cha !
    Tiếng la vừa thoát ra khỏi cổ, từ trong rừng tiếng cười lại vọng ra :
    - Oắt con còn một vật nữa !
    âu Dượng Nhi vừa kịp nhận ra cát bầu rượu bằng thiết thì kình phong đã ào tới như núi sập, mồ hôi lạnh toát ra đầy mình của gã.
    Nghĩ rằng vật trước chỉ là một cái chung nhỏ bằng đá mà thấy kình lực còn mạnh tợ như thế, huống chi cái bình thiết này vừa lớn vừa nặng hơn thì sức đập của nó sẽ dữ tợn gấp mấy lần.
    Gã chỉ còn cách vận hết nội lực lấy đà để nghiêng trợt ra một bên.
    Khi cái bình vừa chạm vào cây quạt, Âu Dương Nhi nhanh như cắt lùi hơn mười bước, hai chân chòi trên mặt đất cát lún xuống có đường như lấy cây xéo. Chiếc quạt sắt của gã đã gãy lìa thành hai khúc.
    Âu Dương Nhi nghe mình mẩy đau như dằn, tay chân rời rã đứng không còn muốn vững.
    Cũng may gã đã vận hết toàn thân công lực lên hai cánh tay, không thì, cả quạt cả bình sẽ đập tan mặt gã.
    Âu Dương Nhi mặt mày tái mét vứt khúc quạt còn lại trên tay xuống đất co giò phóng tuốt.
    Từ trong rừng, tiếng cười ha hả lại nổi lên :
    - Thằng chó chết, đẹp chưa ! Mau cút về Tây Vực, bảo lão chú của ngươi truyền cho mười năm nữa rồi hãy sang đây .
    Bọn Khưu Xử Cơ từ lúc cải chén và bình rượu bay ra, đã lờ mờ nhận biết người trong ấy là ai rồi, cho nên sau khi Âu Dương Nhi bỏ chạy Mã Ngọc bèn liếc mắt ra hiệu cho các sư đệ, tất cả đều quỳ xuống day mặt vào rừng :
    - đệ tử Toàn Chân giáo, xin tham kiến Hồng lảo tiền bối bang chủ Cái Bang !
    Người trong rừng chỉ một vài ngón nhỏ đã đánh bại Âu Dương Nhi, không phải là ai xa lạ, chính là Hồng thất công Bắc cái
    Ông cả cười nói với đám tiểu hùng:
    - Không cần quá thủ lễ ! Ta với lệnh sư vốn là chỗ tâm giao, các tiểu hiệp không cần phải lễ bái lão già này làm chi. hãy đứng dậy.
    Các đệ tử Toàn chân lại cúi đầu mấy lượt rồi mới đứng lên.
    Hồng Thất Công vẫn ở trong rừng nói vọng ra:
    - Các tiểu hiệp giữ lễ đã xong rồi, bây giờ lão ăn mày xin đi đây ! Cảnh thiên Kiệt là tên đại gian tư thông Kim quốc, vừa rồi lời nhận tội và hứa hối cải trước mặt các tiểu hiệp, đều là lời nói dối, không nên dung túng cho những kẻ như thế ! Hãy trở lại mà trừ hoạ cho dân, cho nước.
    Mã Ngọc cúi đầu vâng dạ ...
    Hồng thất công lại nói:
    - Giết Cảnh thiên Kiệt xong, các đệ tử nên quay về giang bắc không nên ở lại Giang nam này làm chi. Thôi xin kiếu vậy !
    Lời vừa dứt chỉ thấy ngọn cây khẽ động, như gió thoảng nhẹ lay, thanh âm vừa dứt thì hình bóng cũng không còn thấy đâu nữa.
    Khưu xứ Cơ thở dài:
    - vị lão tiền bối ấy trọn đời như thế ! Thật là một con người đáng kính.
    Mã Ngọc hỏi:
    - Hồng lão tiền bối có căn dặn chúng ta trở lại Cảnh gia trang. Nhưng bây giờ trời đã sáng rồi ! để lại tối mai không biết có nên chăng ?
    Hách đại Thông nôn nóng lên tiếng:
    - cần gì phải chờ đến tối ! Những kẻ liếm gót bọn chó Kim, như tên họ Cảnh có chém đầu nó giữa ban ngày cũng chẳng hại gì ...
    Chư tử Toàn chân nghe rồi ai cũng lộ nét đồng tình:
    - Hay lắm ! đi thôi ....
    Cảnh Ngọc Hư và bốn người đệ tử Võ đang cùng họp với chư tử toàn chân, gồm cả thảy mười người, thẳng riết tới Cảnh gia trang
    Cánh cửa nặng dày qua mấy lớp then đóng chặt, Cảnh gia trang dường như đã có một sự phòng vệ gắt gao.
    Khưu xứ Cơ vừa mới tuốt kiếm định nhảy lên đầu tường quan sát, chợt nghe trên lầu có tiếng khua động, rồi thình lình tên nỏ bắn xuống như mưa.
    Khưu xứ Cơ hét lên một tiếng, phi thân vút thẳng lên lầu, cây kiếm trên tay loang loáng, lia ngã một hơi mấy gã tráng đinh.
    Bọn Mã Ngọc, Cảnh Ngọc Hư cũng phóng mình lên ngõ cửa lầu. Nơi đây có mấy mươi bộ hạ của Cảnh gia trang đang núp sẵn ào ra chỉ trong thoáng mắt bị ngã hết phân nửa còn bao nhiêu rút chạy ra sau.
    Tất cả các đệ Võ Đang, Toàn Chân, xông thẳng vào trang viện. Chợt nghe bốn phía giây cung rung lên bần bật, khắp nơi tên xạ ra như cào cào bay, nhưng họ vẫn hoành tay kiếm múa tít tạo thành một bức tường kiếm quang vẹt rừng tên lướt tới.
    Bỗng nghe mấy tiếng nổ vang lên, từng bưng khói đen xông mù trong đại sãnh.
    Mã Ngọc thoáng thấy, thét lên :
    - Cảnh Thiên Kiệt phóng hỏa" Trang biện để đào tẩu, hãy cấp tốc rượt theo.
    Chợt một giọng oang oang nổi lên từ trên mái ngói :
    - Yêu lão Họ Cảnh đã có đây, đón lấy !
    Khưu Xử Cơ mừng rỡ kêu lên :
    - Hồng lão tên bối !
    Quả đúng như lời Khưu Xử Cơ, trên nóc sảnh hiện ra một lão ăn mày áo rách, lưng quảy bầu rượu nách kẹp một gã béo núc ních chính là tên phú hào họ Cảnh.
    Hồng Thất Công gọi lớn :
    - Tên Hán gian giảo hoạt này, thấy chư vị đến đây, hắn lập tức phóng hỏa để "thoát chạy, tình cờ ta đến kiếm rượu uống trông thấy liền thuận tay điểm vào huyệt của hắn và mang hắn đến cho chư vị, hãy đón lấy .
    ông vừa nói vừa xách Cảnh Thiên Kiệt ném tới. Khưu Xử Cơ và Mã Ngọc vung hai thanh trường kiếm, chỉ thấy ánh thép lóe lên, chiếc thân phì nộn của tên Hán gian họ Cảnh đã rơi làm ba khúc.
    Cảnh Thiên Kiệt chết rồi, bọn thủ hạ Cảnh giả trang như rắn mất đầu, xơ rơ tứ tán. Lưỡi lửa từ trong đại sãnh liếm thẳng lên trên nóc.
    Lửa phát lên hú gió, gió kéo về đưa lửa lan ra, trong khoảnh khắc cả trang viện mênh mông, biến hẳn thành một góc trời đỏ rực.
    Chư tử Toàn Chân lìa Tương Dương phủ, lên đường trở lại Tung Sơn.

    Hết

+ Trả lời chủ đề
Trang 9/9 ĐầuĐầu ... 7 8 9

Từ khóa (Tag) của chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài viết của mình
Trang Chủ Việc Làm Gia Sư Gia sư